Quả thật dạo này mình ngại nghĩ và lười nghĩ. Thế cơ mà! Hí hí.Hồi trước sản xuất ẻn theo tần suất ẻn/ngày. Cơ mà sao hồi í nhìu cảm xúc thế cơ chứ, kìm lại mà nó cứ trực trào ra, hic, vật lộn với mớ cảm xúc í, hic hic. Dạo này chàng cặm cụi đọc entry cũ của mình, thỉnh thoảng thấy tủm tỉm cười rồi thắc mắc, “sao dạo này em lười viết thế, hay em viết lại đi”. Mình, mắt dựng chữ 0, miệng chữ Y, “ơ, cơ mà viết gì cơ ạ?”. Chàng buồn bã “hic, chả nhẽ giờ em lại cạn khô cảm xúc thế ư, chả có gì để viết về anh, về hiện tại ư?”. Mình giật mình “Ơ, cơ mà có lẽ nào mình lại đang trở nên khô khan, huhuhu, thật đau khộ lắm í, hic hic.
Cơ mà dạo này mình làm sao í, cứ thong dong, chả có gì vội, ôi chao, đến tội, hic. Hôm qua chat với em Zarton (đang ở Mỹ) về công việc, em ý bảo thế nì mà làm mình cứ phấn khởi suốt nè “Mọi người ai cũng nói tâm huyết, nhưng bỏ công sức vì tâm huyết thì còn phải xếp sau cơm áo gạo tiền nên chị cứ túc tắc, lo gì”. Ơ, cơ mà được nhời như cởi tấm lòng, thế là mình cứ phấn chấn suốt cả ngày, hí hí. Đến là iu em Zarton. 

Một ngày của mình bắt đầu bằng việc chồng yêu cầu mình làm cho bữa sáng, hic. Đành lòng rời khỏi cái giường êm ái và giấc ngủ còn đang say hậm hực làm bữa sáng (mọi khi mẹ mà gọi thì đừng hòng mình ngoan như thế, hic, đẻ con gái là thiệt thòi thía đấy, hic, thương mẹ mình quá cơ!). Lóc cóc, lóc cóc chào chồng đi làm rồi lại vào uốn éo một lúc nữa mới gút-bai được cái giường iu quý. Lóc cóc đi làm, đến văn phòng lại dò dẫm vào gmail chat với chồng trong gmail, haizza, có vẻ quyến luyến nhau phết nhỉ! Chán chát thì gọi điện hỏi ăn chưa, ăn gì, đang làm gì đấy, 88 chán thì cúp máy làm việc tiếp. Chiều về cắm đầu hì hụi ăn kem, vừa ăn vừa suýt xoa khen ngon quá (nóng nực thế này khéo lấy kem làm cơm lại là giải pháp hợp lý í nhỉ!). Tối chồng đi đánh tennis gạ gẫm vợ đi cùng nhưng bị vợ từ chối, hí hí vì vợ còn mải mê bò nóc bò niếc tí chứ, chả lướt blog thì lại chơi game, hí hí. Tối nào mà chàng đi đánh tennis thì điện thoại của chàng đều phải để ở nhà cho mình chơi game, hà hà. Ờ, kể lể kiểu này thì xem ra cũng êm ấm phết nhỉ!


Dạo này mình phù phiếm đến mức bắt đâu la cà quán xá, café cafao buôn dưa lê bán dưa chuột vô tổ chức, hức hức! Tội lỗi, ăn năn quá vì đã ăn cắp thời gian vàng bạc của công việc, huhuhu. Ra là mình cũng phình phường thui, cũng nỉ non, à ơi chuyện tình iu tình đương. Với các em iu quý còn đang tuổi iu thì cũng ra vẻ dạy cái này, bảo ban cái kia, thấy tụi chúng nó cứ gật gật mừ bấm bụng cười, hị hị. Với các sis thì chụm đầu thầm thì làm ra vẻ bí hỉm lắm để kể xem đứa nào “cảm nắng” nhìu hơn đứa nào, hà hà, vui ghia! 


Cơ mà ngẫm lại, mình thấy mình nông nổi lắm í chứ chả có “xâu xắc” như ai đó nhận xét, hức! Dạo này mình chỉ thik “chẻ nâu” thui à, thía là suốt ngày chỉ có quanh quẩn mí đắp mặt nạ, kem chống nắng phù phiếm đến mức lại sơn móng tay màu hồng rồi ngồi thích thú ngắm nghía. Khiếp, đến là xì tin xì khói. 
Phù phiếm tiếp là dạo này lười đọc sách tệ hại, ít ra hồi trước còn hay mua, giờ đến mua cũng chả mua nữa cơ. Thế cơ mà!
Phù phiếm tiếp là dạo này cứ săn lùng vải để may váy, thích mấy cái váy hoa nhẹ nhẹ í, vải mềm mịn, thích thật, hí hí. Cơ mà càng sexy càng thích! Hí hí! Đang nghĩ đến mùa hè đi biển để diện đồ sexy, thích thế cơ chứ! 
Ngoại trừ những lần cãi nhau thì nhìn chung cuộc sống cũng khá êm và trôi. Hứ! 
Văn phòng đổi sang phòng mới, điện thoại văn phòng cũng đổi số mới, cái rèm cửa cũng đổi màu mới, Imbluemay gợi ý màu hồng. Ơ, nhiều thứ mới nhỉ! Cơ mà mình phù phiếm thật, hic

